Với lại, dù có nhớ đến mình sau khi chết hay không thì cũng chẳng ảnh hưởng gì đến con người cả (cả người sống lẫn người đã chết) Kim Thoa Phạm Cũng tò mò không biết có đúng như phim Coco không nhỉ :)) Nhưng mà sau khi chết mà không ai nhớ tới thì cũng đáng buồn
Nếu người chết có thể phù hợp cho người sống, vậy thì đó vấn đề thuộc về giới tâm linh, nếu chúng ta sống trong giới tâm linh, văn hóa tín ngưỡng phi siêu thực, vậy thì đó là thực và sự phù hộ này giúp con người có thêm sức mạnh tinh thần, là động lực làm
Sau pháp thoại đầy ý vị, hứng thú Bà la môn Janussoni đã bỗng chốc trở thành một nam cư sĩ tinh tấn . Bài pháp thoại Người chết có nhận được thức ăn người sống dâng cúng hay không được Thầy Thích Thiện Tuệ thuyết giảng tại Chùa An Lạc, Thủ Đức, Tp. Hồ Chí Minh
Suy niệm mục vụ của Giám mục Dermot Farrell, Giáo Phận Ossory: Tưởng nhớ người chết. “Đại dịch khiến tính dễ bị tổn thương của chúng ta xảy ra ngay tại nhà, khiến chúng ta phụ thuộc vào nhau, đem lại món quà chính là sự sống: nó giúp chúng ta thấy điều gì thực sự
Bài giảng “Có Mối Liên Hệ Nào Giữa Người Chết Với Người Sống Không?” do Thượng tọa Thích Phước Tiến giảng tại Tu Viện Tường Vân, ngày 05-09-2021
. Người chết có nhớ người sống không? Đó là một câu hỏi mà nhiều người luôn quan tâm và thắc mắc khi phải đối diện với cái chết của người thân yêu. Có nhiều quan điểm khác nhau về câu hỏi này, nhưng trong bài viết này, chúng ta sẽ cùng tìm hiểu về quan niệm của Phật giáo về cái chết và sự liên kết giữa người sống và người chết. Cái chết theo góc nhìn khoa học và Phật giáo Thực tế, thế giới tâm linh rộng lớn vô cùng và có rất nhiều vấn đề mà chúng ta không thể giải thích hết. Chẳng hạn, bạn có từng tự hỏi liệu khi chết thì tất cả sẽ kết thúc hoàn toàn hay không? Chúng ta hãy cùng đi sâu vào vấn đề này và tìm hiểu qua những khía cạnh sau đây Theo góc nhìn khoa học Trong lĩnh vực y học, chết được xác định là sự ngừng hoạt động của tất cả các chức năng sinh học của một sinh vật, bao gồm hô hấp, trao đổi chất và phân chia tế bào, và sự ngừng này là vĩnh viễn. Tuy nhiên, khái niệm về cái chết còn phụ thuộc vào quan điểm và niềm tin tôn giáo, cũng như các lĩnh vực liên quan khác. Trong y học, chúng ta xác định chết dựa trên các chỉ số về hoạt động sinh học, bao gồm ngừng tuần hoàn máu và thở, và khả năng khôi phục lại các chức năng này là không thể. Mặc dù có những khác biệt về cách định nghĩa chết trong các quan điểm tôn giáo và triết học, trong y học, chết được định nghĩa rõ ràng và được sử dụng trong quá trình chẩn đoán và điều trị các bệnh lý liên quan đến sự ngừng hoạt động sinh học. Theo góc nhìn Phật giáo Trong tín ngưỡng Phật giáo, cái chết không phải là sự kết thúc của cuộc sống mà chỉ là một sự chuyển tiếp từ cõi này sang cõi khác. Nó là một sự kiện trên dòng chảy không ngừng của sự sống. Theo đạo Phật, khi người ta chết, thân xác vật chất bị mất đi, nhưng linh hồn và ý thức vẫn còn tồn tại. Người chết có thể được tái sinh vào một trong bốn cõi khác nhau địa ngục nơi đau khổ, ngạ quỷ nơi tham lam, con người nơi vừa khổ vừa lạc, hoặc cõi Phật nơi hạnh phúc. Tuy nhiên, nếu người chết đã tu hành đủ và giải thoát khỏi sự lưu đày của luân hồi, họ sẽ tiến vào trạng thái niết bàn – trạng thái an lạc vĩnh hằng. Điều này cho thấy, theo đạo Phật, cái chết không phải là sự kết thúc hoàn toàn của cuộc sống, mà là một giai đoạn quan trọng trong quá trình luân hồi của con người. Từ quan điểm tôn giáo này, chúng ta có thể hiểu thêm về quan niệm về cái chết và vòng luân hồi trong tín ngưỡng Phật giáo. Người chết có nhớ người sống không? Câu trả lời có thể là có hoặc không, tùy thuộc vào mức độ tu tập và tâm niệm của người đã khuất. Nếu họ vẫn còn bám víu vào cuộc sống đời thường, bị ám ảnh bởi nỗi đau mất mát hoặc những sai lầm trong quá khứ, họ sẽ còn nhớ về những người sống và khao khát được gặp lại. Đôi khi, chúng ta cũng mong muốn người đã khuất vẫn nhớ về mình, nhưng điều này thực sự không có lợi cho cả hai bên, vì sẽ khiến linh hồn của người khuất khó siêu thoát và người sống khó lòng chấp nhận và tiếp tục cuộc sống. Trong trường hợp người đã khuất đã tu tập cao siêu, giác ngộ và giải thoát khỏi vòng luân hồi, họ sẽ không còn nhớ đến người thân còn sống. Họ đã nhận ra rằng cuộc sống đời thường chỉ là ảo ảnh và phiền não, rằng sự sinh tử là quy luật tự nhiên và không có gì đáng buồn phiền hay lo lắng. Họ đã từ bỏ mọi gắn bó và ám ảnh để đạt đến niết bàn – trạng thái bình an và hạnh phúc mãi mãi. Ngoài ra, sau khi người đã chết tùy theo vào nghiệp thiện hay ác mà họ đã làm trong lúc còn sống thì sau khi chết nghiệp của họ sẽ quyết định họ sẽ vào cõi nào cõi Phật, cõi trời, cõi người, cõi địa ngục, cõi ngạ quỷ, cõi súc sinh,…, Nếu họ đầu thai sang một kiếp mới, họ sẽ quên hoàn toàn những ký ức về kiếp trước của mình. Cần làm gì cho người thân đã mất? Việc đầu thai có thể xảy ra ngay sau khi 49 ngày. Tuy nhiên, sau khi tái sinh, linh hồn sẽ quên hết quá khứ. Chỉ có một số trường hợp đặc biệt, khi người chết đột ngột hoặc chết oan, linh hồn sẽ từ chối đầu thai và luôn lang thang, luẩn quẩn quanh người thân yêu, đôi khi còn gây ám ảnh trong giấc mơ. Sống và chết là chuyện tất yếu của cuộc đời và không thể tránh khỏi. Chúng ta chỉ có thể chấp nhận nó và cố gắng giảm bớt nỗi đau. Người chết sẽ nghĩ đến những người sống và hy vọng rằng họ sẽ được giải thoát và tái sinh thành một kiếp sống mới. Vì thế, khi có người thân qua đời, chúng ta nên hồi hướng, niệm Phật và tạo phước cho linh hồn họ. Điều này sẽ giúp họ giải thoát và đầu thai càng sớm càng tốt. Hãy để người đã khuất được an nghỉ và tái sinh thành một cuộc đời mới tốt đẹp hơn. Từ bài viết trên của SEO Tâm Linh, chúng ta hy vọng sẽ không còn quá quan tâm đến câu hỏi người chết có nhớ người sống không. Thay vào đó, chúng ta nên mong muốn rằng mỗi người trong cuộc sống này có thể vượt qua khó khăn và khi qua đời, được siêu thoát. Hãy để họ quên hết mọi nỗi đau và đầu thai thành một cuộc sống mới tươi đẹp. Việc níu kéo người đã khuất và luôn nhớ đến mình là không tốt cho cả người đó và chính bản thân mình. Hãy để linh hồn của họ được an nghỉ và vui vẻ trong thế giới bên kia. Hải Vi Seo là một nhà sáng tạo nội dung số và hiện đang làm biên tập viên tại SEO Tâm Linh. Với lĩnh vực chuyên môn nghiên cứu Phật học và tâm linh, tôi đã từng tham gia khóa học tại Học viện Phật giáo Việt Nam. Sở thích của tôi là khám phá các ngôi đền, chùa và chia sẻ bằng kinh nghiệm của mình để mang đến cho người đọc những bài viết hay và uy tín nhất.
Cuộc sống sau khi chết như thế nào, Người chết có biết mình chết không, Con đường dẫn đến cái chết nhanh nhất, Tại sao người chết vẫn mềm, Phim sự trở lại cuộc sống và cái chết, Người chết đi về đâu trong 3 ngày, Người chết có nhớ người sống không, Sau khi chết có thể sẽ như thế nào TỪ VỤ HOTGIRL HẢI PHÒNG VỪA NHẢY LẦU TỰ TỬ ĐI QUA CÁI CHẾT KHÓ KHÔNG? Một cô gái đẹp ở Hải Phòng tên vừa nhảy từ lầu 17 Bệnh viện Đa khoa Quốc tế Hải Phòng, tự kết thúc đời mình. Người chết có biết mình chết không là hotgirl TP Cảng, gia đình khá giả, cô làm việc trong lĩnh vực chăm sóc sắc đẹp. Nghe nói cô từng viết nhiều stt chia sẻ sự uất ức vì chồng có bồ, cô bồ thậm chí còn nhắn tin ghen ngược. Bác sĩ Bùi Thanh Doanh, Giám đốc chuyên môn Bệnh viện Đa khoa quốc tế Hải Phòng, cho biết nữ bệnh nhân 29 tuổi, trú tại TP Hải Phòng vào Khoa hồi sức cấp cứu của bệnh viện lúc 23 giờ ngày 2/11 trong tình trạng hoàn toàn tỉnh táo, đau bụng và sốt nhẹ. Nữ bệnh nhân này sau đó được đưa lên nằm điều trị tại Khoa Nội tổng hợp trên tầng 14 của bệnh viện. Đến khoảng 1 giờ 35 ngày 4/11, mọi người trong viện bỗng nghe thấy tiếng động mạnh, sau đó bàng hoàng phát hiện một người rơi xuống nền tầng 8 của tòa nhà. Tại hiện trường, các bác sĩ phát hiện nạn nhân là nữ bệnh nhân đang nằm bất động trong tư thế sấp, có máu chảy, vỡ hộp sọ. Mặc dù tích cực cấp cứu trong khoảng 30 phút nhưng nữ bệnh nhân đã không qua khỏi. Cách đây ít hôm, một em gái 19 tuổi quê Nam Định đã nhảy cầu ở Hà Nam, ngay trước mắt bạn trai. Em chết cùng cái thai trong bụng. Tuần trước, cũng có chị vợ hận chồng, đã pha thuốc diệt chuột vào sữa của hai con để chúng cùng chết với mẹ… Vô số các vụ tự tử như thế. Các cô, các chị đều chết vì đau buồn người đàn ông là người yêu, là chồng, là cha của con mình. Vẫn biết, khi bệnh tật, khi mang thai với người thiếu trách nhiệm, khi tuyệt vọng về lòng dạ đàn ông, phụ nữ vẫn thường cho rằng cuộc đời mình vô nghĩa rồi, hoang tàn rồi, sự sống nào nghĩa lý gì. Chết là chấm dứt hết mọi buồn đau, căm hận. Nhiều cô chọn cái chết để trả thù. Cho rằng mình chết đi, kẻ đó sẽ suốt đời ân năn, sẽ có một bóng ma lẩn quẩn quanh chân “nó”. Thế nhưng, tôi từng chứng kiến ông giáo sư kia, dù người vợ đâm đầu vào xe ô tô vì buồn chồng lạc lòng với cô gái khác, sau đó ông vẫn cưới cô nhân tình vì họ yêu nhau mà. Tôi cũng thấy nhiều anh khác, vợ chết có ít tháng đã rước người phụ nữ mới vào nhà. Những người đàn ông có hối hận hay không? Chúng ta đâu ở trong lòng họ mà biết, cũng không trong hoàn cảnh cụ thể để mà phán xét. Chỉ thấy, những cái chết vì tình, vì đàn ông kiểu này là những cái chết vô lý và lãng xẹt. Thử hỏi những người từng tự tử hụt, 100% sẽ nói đó là quyết định ngu ngốc nhất, vô trách nhiệm và tàn ác với người thân nhất họ từng làm. Họ sẽ nói giờ đây họ quý trọng sự sống đến thế nào, thật may họ đã không mất mạng vì phút nông nổi hôm nào. Người ruột thịt là lý do đưa chúng ta tới với thế giới này, cũng là những mối dây liên hệ, ràng chúng ra vào trách nhiệm, tình yêu thương dài lâu… Người yêu hay vợ chồng suy cho cùng, cũng chỉ giống câu nói của cổ nhân “Phu – phụ như xiêm y”, có thể thay ra và mặc vào và biến đổi theo ngày tháng. Điều gì rồi cũng qua, thời gian sẽ sửa chữa buồn đau, tuyệt vọng; chỉ có mạng sống là không thể lấy lại. Hãy tìm những mối liên hệ của bạn với cuộc đời và ráng sống tới bình minh, rồi ngày mai sẽ khác… Sau khi chết, tức bỏ xác thân này, chúng ta có đời sống thế nào. Câu hỏi này từ khi loài người xuất hiện cho đến ngày nay chưa giải đáp được. Ngay như Đức Phật được hỏi câu này, Ngài cũng không trả lời dứt khoát và Ngài đưa ra ví dụ có người bị thương thì phải lo chữa vết thương, không cần điều tra vết thương gây ra bởi ai và từ đâu mà có. Không phải Phật không trả lời được, nhưng Ngài nhận thấy có trả lời, người ta cũng không hiểu và không chấp nhận được, nên Ngài không nói. Thắc mắc này có từ khởi đầu của loài người, nhưng các tôn giáo đều giải thích rằng con người là sản phẩm của Thượng đế, thì sau khi chết, quyền định đoạt của Thượng đế cho người ta lên thiên đường hay xuống hỏa ngục. Đó là quan niệm của các tôn giáo nhất thần công nhận có đời sau như vậy. Nhưng triết học không chấp nhận quan niệm này, vì nếu loài người là sản phẩm của Thượng đế, thì Thượng đế có thật sự là người tốt hay không, vì người tốt thì không làm việc xấu. Tại sao Thượng đế lại tạo ra người xấu và tại sao Ngài lại tạo ra người hung ác, giả dối và nếu người này chống lại Thượng đế thì họ bị Thượng đế đưa vào hỏa ngục. Vì vậy, triết học khó chấp nhận Thượng đế. Từ đó mới sanh ra tư tưởng hoài nghi và tiếp theo có thuyết tiến hóa chịu ảnh hưởng của vật chất nhiều hơn, theo đó con người phát xuất từ đơn bào tiến lên đa bào, có rong rêu, tiến lên khỉ vượn và thành con người. Thuyết tiến hóa và thuyết tạo hóa mâu thuẫn với nhau, không chấp nhận nhau. Thái độ của người học Phật quan trọng là phải thực tập pháp tu mà chư Phật và Hiền thánh đã thực tập và đạt được trí tuệ. Khi chúng ta có tuệ giác, sẽ nhìn được sự thật. Vì vậy, chúng ta phải chữa cho sáng mắt mới thấy; nói cách khác, chúng ta còn sống mà nói về đời sống sau khi chết cũng khó đúng, khó tin. Cho nên kinh Pháp hoa diễn tả có một vị Đạo sư đối với người mù từ thuở nhỏ là bị mù trước chân lý mà có giải thích về việc ta từ đâu tới và chết về đâu thì họ cũng không nghe. Đạo sư mới lên núi Tuyết tìm bốn thứ cỏ thuốc để chữa cho họ sáng mắt, thấy được màu sắc và sự vật. Như vậy, quan trọng của đạo Phật là phải tu và chứng để thấy, không phải nói suông. Đạo Phật chủ trương ít nói, nhưng thực tập để có kết quả đúng đắn, tức mời ta ăn, không phải giới thiệu món ăn. Bốn cỏ thuốc là Tứ Thánh đế nếu thực tập sẽ diệt được phiền não, nghiệp chướng, trần lao, thì sáng mắt trước chân lý, là thấy ta từ đâu đến đây và chết về đâu. Vì vậy, đến với đạo Phật là đến để thấy, để thực tập. Các Thánh đệ tử thực tập Tứ Thánh đế có kết quả từng phần khác nhau, từ quả vị Tu-đà-hoàn, Tư-đà-hàm, A-na-hàm, đến A-la-hán. Quả vị A-la-hán là của người sáng mắt thấy được chân lý là thấy ta từ đâu sanh lại đây và chết về đâu. Nhưng đến đây, Phật dạy đi xa thêm là kinh Pháp hoa diễn tả rằng người sáng mắt thấy biết tất cả rồi, thì Đạo sư bảo rằng anh không thấy sự vật bị ngăn cách bởi vách và không thấy sự vật ở xa. Vì vậy, phải thực tập pháp tu Đại thừa là tu Bồ-tát đạo từ Thập tín, Thập trụ, Thập hạnh, Thập hồi hướng cho đến Thập địa, mới thấy chính xác; còn trước kia chỉ thấy một phần mà thôi. Lên Bồ-tát Thập địa thấy toàn diện việc của mình và mối quan hệ của mình; nhưng việc của người và sự quan hệ của người thì chỉ Phật mới thấy tất cả chúng sinh, Ngài mới thọ ký được. Nói như vậy, chúng ta mới có khái niệm về cuộc sống sau khi chết là ta từ đâu tới, sống bao lâu chết và tái sanh ở đâu. Mạng sống của chúng ta có giới hạn trong một khoảnh khắc của sự sống, nếu dài lắm sống được một trăm năm, nhưng cũng là một khoảnh khắc. Căn cứ vào lời Phật dạy và Thánh chúng, chúng ta kiểm tra lại, các Ngài đắc đạo muốn diễn tả hiểu biết cho đời sau, để lại sách nói về cuộc sống sau khi chết. Tôi đọc các sách này thấy mỗi vị có cái thấy một góc; cho nên tổng hợp tất cả cái thấy của các Ngài để chúng ta quan sát, phân tích, tìm hiểu, chúng ta có được cái thấy thực của mình. Nếu đứng trên quan điểm này, chúng ta có thể tạm trả lời chúng ta từ đâu tới, ta là gì và chết về đâu là ba điều mà tôi nghĩ tự trả lời cho mình được, không ai trả lời thay được. Thật vậy, mỗi người có điểm phát xuất và điểm tới khác nhau. Căn cứ vào lời Phật dạy và những người đi trước, chúng ta nhận ra được điều này, vì sách của các Ngài cho thấy các Ngài có điểm phát xuất khác và điểm đến khác. Tương tự như vậy, chúng ta tìm điểm đến của chúng ta. Chúng ta nhớ Phật dạy rằng Dục tri tiền thế nhân Kim sanh thọ giả thị Yếu tri lai thế quả Kim sanh tác giả thị. Nghĩa là muốn biết đời trước thì hãy nhìn cái quả hiện tại của mình và muốn biết đời sau như thế nào, hãy xem cái nhân hiện tại của mình. Nói cách khác, những gì chúng ta có do chúng ta tự tạo, không phải do Thượng đế tạo. Ta tạo việc quá khứ, nay chúng ta hưởng quả hiện tại. Ta tạo việc hiện tại, tương lai sẽ hưởng quả đó. Nhân quả không khác được, nhưng phải có đủ duyên thì kết quả sớm; còn thiếu duyên thì kết quả chậm; nhưng sớm muộn gì cũng phải thành quả. Riêng tôi, thấy được đời sống của mình, vì sáu mươi lăm năm trước, tôi sớm nhận ra giáo lý Phật, mới bỏ tục xuất gia và trải qua hơn sáu mươi năm tu học, kết thành quả là Pháp sư. Không có hơn sáu mươi năm học đạo, tôi không có thành quả ngày nay. Như vậy, tôi biết gần là hơn sáu mươi năm tu kết thành quả này. Muốn biết xa hơn sáu mươi năm trước, tại sao tôi tu, thì có thể nói tôi gặp thắng duyên thúc đẩy đi tu sớm vì tôi có một người chú tu tại gia. Khi người bạn đời của ông mất, ông tụng kinh cầu siêu cho vợ. Tôi đến ở trọ nhà ông, nghe ông tụng kinh chữ Nho mà tôi thuộc. Chú mới bảo rằng tôi chỉ nghe kinh vài lần mà thuộc là điều lạ, như vậy tôi có căn tu, nếu không đi tu thì uổng. Tôi đồng ý liền và ông lấy dao cạo tóc cho tôi liền lúc đó. Ngoài ra, tôi cũng được Hòa thượng Đạt Vương cho một bộ kinh Pháp hoa bằng chữ Nho lúc tôi mới 12 tuổi, làm sao đọc được. Nhưng nghe tên kinh, tự nhiên tôi cảm thấy thân quen. Từ những điều này, tôi truy ra đời trước mình đã tu, nên đời này sanh lại, gặp thầy hiền bạn tốt khai ngộ, tôi mới phát tâm xuất gia và tiến tu được. Từ những sự kiện thực tế như vậy, tôi rất tin luật Nhân quả của Phật và nhân duyên tu hành của tôi. Trên bước đường tu có nhiều khó khăn nguy hiểm, nhưng quan trọng là tôi gặp được các thiện tri thức trong và ngoài nước, giúp cho tầm nhìn của tôi mở lần, hoài nghi được tháo gỡ và tâm trí sáng lên. Vì vậy, tôi truy nguyên ra đời trước mình đã tu, nên đời này mới được gặp thiện tri thức và phát tâm tu, nghĩa là thấy quả hiện tại mà đoán được cái nhân quá khứ, tức trả lời được ta từ đâu tới. Khi sang Nhật Bản tu học, đến chùa Tổng Trì, tôi thấy rất quen. Tôi có ấn tượng đời trước mình là tu sĩ Nhật Bản, nay sanh lại Việt Nam, nên tôi học tiếng Nhật rất nhanh, chỉ học ba tháng mà đủ khả năng thi vào đại học. Người Nhật cũng nói đời trước tôi là người Nhật. Tôi gặp một ông thầy người Nhật rất quý người Việt Nam. Ông này đã từng phản đối chính phủ Diệm bằng cách tuyệt thực trước Tòa Đại sứ Việt Nam. Tôi nói thầy này đời trước là tu sĩ Việt Nam, nhưng nay sanh lại Nhật Bản, nên rất có cảm tình với người Việt Nam. Hoặc các nhà sư Tây Tạng đến chùa nào cũng biết họ đã từng ở đó, hay gặp mặt người thì nhận biết được là bạn đồng tu đời trước. Một vị Hòa thượng Nhật nói một câu đơn giản, nhưng có ý nghĩa đối với tôi, ông nói đời trước chúng ta đã từng gặp nhau ở hội Linh Sơn của Phật, nên đời này mới gặp lại tự nhiên thấy thương quý nhau. Riêng tôi trên bước đường tu có sự gắn bó mật thiết với Giáo hội, với Tăng-già nhiều hơn là gắn bó với gia đình. Tình cảm tôi dành cho Giáo hội bằng cả cuộc đời mình. Người bạn nói linh sơn cốt nhục là đời trước xa xưa từng tu với nhau thì đời này mới gặp lại quý mến nhau, dù mang thân tứ đại ngũ uẩn, nhưng không bị tứ đại ngũ uẩn chi phối và xem tình cảm thế gian rất nhẹ, nhưng tình đạo thì sâu nặng. Một số bạn tôi tu hành, nhưng căn lành yếu, nên tình đạo không có, đối với Giáo hội không thân thiết, đối với giáo lý không chuyên tâm, thì họ chỉ là người mới phát tâm tu, nên tình đời còn nặng. Quan sát những việc của đời này để thấy được nhân lành và nghiệp ác của từng người ở đời trước. Nghiệp ác nặng, có tu cũng bị kéo ra. Căn lành lớn thì gặp khó cũng vượt được. Vì vậy, ta tiếp xúc với bạn mà nhìn nhau kính trọng được thì phải hiểu là bạn thân đời trước rồi, dù mới gặp lần đầu. Nhưng cũng có người mới gặp mà thấy khó chịu thì biết họ từng là đối thủ với ta ở kiếp trước, nên trái đất tròn gặp lại, ta không làm mất lòng họ, nhưng họ luôn kiếm chuyện với ta. Điển hình như Phật nói rằng Đề Bà Đạt Đa không chỉ gây khó khăn cho Phật trong kiếp này mà từ kiếp quá khứ đã như vậy và trong tương lai cũng sẽ tiếp tục như vậy. Tôi thường lấy lời Phật dạy quan sát thế gian để nhận biết ai là người bạn đồng tu đời trước, ai là người chống đối đời trước và ai là người vô thưởng vô phạt. Quá khứ đã là bạn thì phải trân trọng để làm cho tình bạn tốt thêm. Nếu không làm như vậy, mà lợi dụng bạn, thì sẽ biến bạn thân thành người chống đối. Thực tế cho thấy có người được nhiều bạn giúp đỡ nên sự nghiệp, nhưng họ được rồi lại cư xử làm mất tình bạn và họ chết trong cô đơn, tuyệt vọng, chắc chắn đi vào đường ác. Phước báo đời trước họ có, nhưng lại đem thí cho danh vọng hão huyền, khiến họ mất tất cả và biến bạn thành thù. Đối với tôi, những người bạn tốt, tôi rất trân trọng, vì trên bước đường tu ta rất cần thầy hiền bạn tốt; vì không có họ, ta khó đi lên. Bạn tốt là vốn quý cho chúng ta trên bước đường thượng cầu Phật đạo, hạ hóa chúng sinh. Tôi gọi đó là pháp lữ Đại thừa đồng hành đồng sự. Cầu mong kiếp sau gặp lại chia sẻ kinh nghiệm tu hành. Hạng thứ hai tôi gọi là bạn đối lập. Ta làm gì, họ cũng tìm cách chống phá, chắc chắn ai cũng gặp loại bạn này. Tôi thường nghĩ vì ta từng chống họ trong quá khứ, nên quả này gặp lại nhất định phải trả. Có vị thiền sư đắc đạo thấy nhân quả quá khứ, nên có người đến định giết ông. Thiền sư chuẩn bị sẵn túi bạc và nói với họ rằng ông thiếu tiền, chứ không thiếu mạng. Họ không giết nữa và lấy tiền rồi đi. Một vị thiền sư khác biết mình thiếu mạng, nên sẽ có người nhất định đến đòi mạng. Ông mới nói với đệ tử rằng sau này thầy sẽ bị giết, không nên thắc mắc. Người đắc đạo thì thấy được đời trước của mình. Phải có trí tuệ để biết được bạn tốt hay không tốt để xử sự cho đúng. Nếu nhận được đây là quả phải trả thì trả và lợi dụng quả này để làm nhân tốt cho đời sau, khác với người đời ăn mà không muốn trả. Thật vậy, hành Bồ-tát đạo, có trí tuệ, gặp chủ nợ ta mừng quá, trả cho hết, mạng này có trong khoảnh khắc giữ làm gì, vì Bồ-tát sống với sinh mạng vô cùng; nhưng tìm thời điểm trả cho có ý nghĩa. Đương nhiên đời này ta không thiếu nợ, nhưng đời trước ta thiếu. Thiếu nợ mạng sống, hay thiếu nợ lời ăn tiếng nói, hoặc thiếu nợ tiền. Phải biết lợi dụng sự mắc nợ này mà ta thanh toán cho có ý nghĩa, sử dụng mạng sống này mà làm cho cái nhân đời sau được tốt, tức chết thế nào để trở thành bất tử. Điển hình như Bồ-tát Quảng Đức tụng kinh Pháp hoa suốt 49 năm và Ngài chọn đúng thời điểm tự thiêu để trở thành người bất tử. Các bậc Thánh có trí tuệ thì xử sự như vậy, không biết thì sống rồi cũng chết như cỏ cây, chẳng ai nhớ đến. Nợ cũ chúng ta trả và tạo được nhân mới tốt đẹp cho đời sau, gọi là chuyển khổ duyên nhi thành lạc cụ, sái nhiệt não nhi đắc thanh lương; đó là đặc sắc của Đại thừa, là Niết-bàn tự tâm. Người bị hệ lụy vật chất nhiều làm cho tâm họ khổ, nhưng đệ tử Phật thì luyện tập cho được “Thân thọ hình mà tâm không thọ hình”. Phật dạy rằng chúng sinh thân chưa thọ khổ mà tâm họ đã khổ. Còn Bồ-tát thì thân thọ khổ, mà tâm không khổ, cho đến các Ngài viên tịch cũng không biết. Thật vậy, Bồ-tát Quảng Đức ngồi trong lửa một cách yên tĩnh vì tâm thức Ngài không thấy nóng. Vì thói quen của tâm thức chúng ta là lửa nóng, nên chúng ta cảm thấy nóng. Tôi có kinh nghiệm này, một lần ngủ, tôi nằm mơ thấy bị rớt trong lò lửa, mới hoảng hốt, tưởng mình bị chết cháy rồi, nhưng sao lúc đó, tâm thức tôi thấy không nóng là tâm thức có thể vào lửa không bị nóng, còn thân vật chất thì vẫn bị đốt. Bồ-tát Quảng Đức trải qua một tuần lễ không ăn, tôi biết rằng Ngài đang sống với tâm thức, cho nên không cảm thấy đói. Người chưa đói, nhưng tâm thức đói là chắc chắn đi vào ngạ quỷ. Người bị béo phì, lượng mỡ dự trữ còn nhiều, nhưng vẫn thích ăn là tâm thức ăn. Biết luyện tập tâm thức không thích ăn thì nhịn được. Con lạc đà sống trong sa mạc, trữ lượng nước của nó còn, nên không khát nước. Con gấu tuyết sống 6 tháng không ăn vì lượng dinh dưỡng dự trữ còn. Nó ngủ là nó không có ý thức ăn thì nó không có cảm giác đói. Ta cũng thế, Phật giáo gọi là Thiền thực. Người tu Thiền ăn một bữa, hay vài ngày ăn một bữa cũng sống và cảm giác đói không có, cho đến ý thức vui buồn cũng hết là họ sống với tuệ giác. Tâm thức giúp chúng ta hình dung ra cuộc sống đời sau của mình. Chúng ta phải tìm được pháp môn tu và sống với pháp môn đó thì không bị phiền não quấy rầy, không bị ảnh hưởng của thiên nhiên. Các vị Thánh La-hán đạt được như vậy. Tới đó, tự trả lời được chúng ta sau khi chết về đâu, về thiên đường, về Cực lạc, hay về Niết-bàn. Còn lòng nuôi dưỡng mầm mống hận thù, ham muốn chất chứa, chúng ta phải đi vào thế giới ham muốn, hận thù để trả vay muôn kiếp. Muốn biết sau khi chết về đâu, mỗi người thể nghiệm pháp Phật sẽ biết. Cầu mong quý vị sáng tâm để thấy được cõi đi về của mình.
Sau khi mất đi liệu người chết có nhớ người sống không? chắc hẳn đó là câu hỏi của rất nhiều người khi mới có người thân bị mất. Tại bài viết này Baongoccakito sẽ giải đáp thắc mắc cho câu hỏi người chết có nhớ người sống không? người chết nhìn thây gì? các bạn cùng theo dõi nhé. Người chết có nhớ người sống không? Con người sau khi chết đi vẫn còn linh hồn và thần thức. Vậy phần linh hồn đó có nhớ đến những người đang sống không? Vậy bạn đã từng nghe đến truyền thuyết canh Mạnh Bà chưa? Theo quan niệm người Á Đông cho rằng một người sống sót đều phải trải qua cuộc hành trình khó khăn. Điều này quyết định rằng linh hồn có thể đến cõi nào để tiếp tục kiếp luân hồi. Cụ thể là đầu thai làm kiếp người trầm luân. Hoặc về thiên đàng hưởng phước, hoặc bị đày xuống địa ngục chịu nhiều khổ ải. Con đường mà bất cứ ai cũng phải đi sau khi chết. Đầu tiên vượt qua cánh cổng địa ngục, đi bộ một quãng đường khá xa sẽ gặp một con sông nhỏ chảy qua. Tiếp đến đi trên cây cầu Nại Hà bắc qua sông. Phía bên kia bờ có một phiến đá có ghi chép lại tiền kiếp, kiếp này và kiếp sau của mỗi người. Khi đi qua cầu, đứng trên bục hương vàng quay đầu lại nhìn thế giới lần cuối rồi chính thức bước vào cõi âm. Bên cạnh Vọng Hương Đài có một nơi gọi là Mạnh Bà. Có người phụ nữ đứng đó đợi và đưa cho mỗi linh hồn một chén canh Mạnh Bà. Uống xong canh tất cả mọi thứ sẽ bị lãng quên, bỏ lại ở cõi trần. Chén canh đó thực ra là nước mắt của cả một đời người dài đằng đẵng. Mỗi một con người sống trên đời đều trải qua hỉ nộ ái ố. Mạnh Bà góp nhặt từng giọt nước mắt đó rồi đun thành canh. Khi họ uống vào sẽ quên hết những đau khổ hận thù của kiếp này và bắt đầu đầu thai. Tuy nhiên không phải ai cũng tình nguyện uống, vì có những thứ họ không muốn quên. Thay vì uống canh họ chọn nhảy vào Vong Xuyên Hà và chờ đợi ngàn năm. Trong khoảng thời gian đó họ sẽ nhìn thấy những người họ yêu thương nhất đi qua cây cầu trên đầu họ. Nhưng lại không thể nói chuyện với nhau. Sau một ngàn năm trôi qua, nếu nỗi nhớ chưa nguôi ngoai thì bạn có thể quay lại thế giới này và tìm kiếm người mình yêu nhất ở kiếp trước. Với những người đã sang thế giới bên kia – nơi an nghỉ tạm thời trước khi đầu thai. Chắc chắn sẽ không ai ở đó mãi mãi, sớm muộn cũng sẽ luân hồi. Xem thêm Vàng mã cúng 100 ngày, cách cúng, bài văn cúng Người chết có biết mình chết không? Một nghiên cứu mới cho thấy ý thức của một người sẽ tiếp tục hoạt động sau khi tim ngừng đập và cơ thể không thể cử động. Điều này có nghĩa là người đã chết về cơ bản biết rằng họ đã chết. Họ bị mắc kẹt bên trong xác chết nhưng não của họ vẫn hoạt động nhưng chỉ trong thời gian ngắn Dẫn chứng trên cho thấy những người được hồi sinh sau khi ngừng tim nhận thức được những gì đang diễn ra xung quanh họ trong khi họ chết’ trước khi được hồi sinh’. Đáng ngạc nhiên hơn, vẫn có bằng chứng cho thấy người chết thậm chí có thể nghe thấy chính mình được các bác sĩ tuyên bố đã chết. Người chết có thấy người sống được không? Vậy có cách nào để người sống liên lạc với người thân đã khuất ở thế giới bên kia không? Trên thực tế, cái chết là bước vào một cuộc sống mới và hòa nhập vào một thế giới tương ứng với nghiệp của mỗi người. Khi mới chết, người chết vẫn ở xung quanh gia đình và những người thân yêu của họ, nhưng theo thời gian, khi họ nhận thức được hoàn cảnh mới, họ sẽ tách khỏi ràng buộc gia đình và tái sinh vào cõi tương ứng với họ của họ. Do đó, lúc đầu, những người thân yêu có thể nghĩ về họ trong giấc ngủ vì đây là phương tiện giao tiếp nhạy cảm nhất. Cõi âm là cõi tưởng, cứ tưởng gặp nhau là đủ. Nhưng chúng ta không được làm phiền họ vì điều đó chỉ cản trở việc giải phóng của họ. Hơn nữa, thế giới ngầm là một thế giới kỳ lạ và phức tạp với những quy luật tự nhiên khác với thế giới vật chất. Một số thầy mo, kẻ cơ hội, người tu hành, bùa chú … thường giao tiếp với những linh hồn xấu xa, hung dữ, cô độc … để cầu lợi, chữa bệnh, bỏ bùa chú, giải khuây. âm phủ để bảo vệ và giúp anh nằm trên lưỡi dao sắc bén mà không bị tổn thương hoặc anh có thể ném một đống hương xuống nền xi măng và những cây hương vẫn còn nguyên. Xem thêm Vàng mã cũng 49 ngày cho người đã khuất gồm những gì? Có phải chết là hết Lý giải theo khía cạnh khoa học Theo cách giải thích của khoa học, cái chết hay sự qua đời có nghĩa là sự chấm dứt hoàn toàn dấu hiệu của sự sống. Đồng nghĩa với sinh vật đó sẽ ngừng vĩnh viễn các hoạt động sống của một cơ thể. Khi đó không thể hô hấp, quá trình trao đổi chất bên trong cơ thể không được diễn ra, các tế bào sè từ từ phân hủy. Lý giải theo quan điểm tôn giáo, tín ngưỡng Một cách giải thích khác cho câu hỏi trên, theo quan điểm Phật giáo chết chưa hẳn đã hết. Có chăng chỉ là việc thay đổi thân xác giống như thay một chiếc áo cũ, bởi cái thân giả tạm này chưa bao giờ là của ta. Điều này đồng nghĩa sẽ có điều gì đó được tiếp diễn sau khi ta chết đi. Chết chỉ là dứt nợ trần gian. Linh hồn của người chết vẫn phải trải qua 7 lần phán xét, mỗi lần sẽ kéo dài 7 ngày. Sau đó linh hồn phải đi qua 1 điện lớn ở âm ty, sau 49 ngày vong hồn mới được siêu thoát. Khoảng thời gian này rất quan trọng với người đã khuất, họ sẽ rất đau khổ, dằn vặt và quyến luyến trần gian. Cũng theo đó, nhiều người tin rằng 49 ngày này người chết vẫn còn luẩn quẩn trong nhà. Họ có thể đọc được những suy nghĩ, nghe được tiếng nói. Thậm chí có thể thấu được những hành động của những người trong gia đình. Sau 40 ngày hầu hết những linh hồn đó sẽ được đầu thai chuyển kiếp. Xem thêm Tại sao phải cúng 100 ngày, lễ cúng, cách cúng 100 ngày Không có câu trả lời chính xác cho câu hỏi chết có phải là hết không, tùy vào đức tin cũng như quan điểm sống của mỗi người về vấn đề này. Tuy nhiên trước những hiện tượng xảy ra sau cái chết mà không có cách nào lý giải được bằng khoa học. Điều này khiến phần lớn chúng ra vẫn tin rằng cho điều gì đó luôn tiếp diễn, chứ không hẳn ngừng lại ngay thời điểm ta nhắm mắt xuôi tay.
Người chết có nhớ người sống không? Dù lý giải theo khía cạnh khoa học hay tâm linh, câu trả lời vẫn khiến nhiều người tò mò. Biết rằng cõi trần chỉ là tạm bợ, chết đi rồi sẽ siêu thoát và tái kiếp. Nhưng khi suy nghĩ về người thân đã mất, chúng ta vẫn luôn tự hỏi liệu họ có nhớ mình không? Hy vọng bài viết dưới đây của sẽ giúp ích cho bạn. Cuộc Sống Của Người Âm Như Thế Nào? Bạn đã bao giờ tò mò rằng linh hồn có cảm nhận được sự đau đớn không? Đời sống của người cõi âm như thế nào chưa? Có rất nhiều điều thú vị về cuộc sống của người đã mất ở thế giới bên kia, thậm chí là khoa học cũng không thể nào lý giải được những hiện tượng kỳ lạ này. Một số người sẽ sở hữu khả năng đặc biệt. Họ có thể kết nối với người cõi âm, nói chuyện và thậm chí làm lễ để gọi linh hồn người chết trở về. Sau đây là một số vấn đề mà chúng ta vẫn thường thắc mắc về cuộc sống của người cõi âm. Cái Chết Có Đau Đớn Không? Đối với những người chết do bệnh tật thì vào thời khắc linh hồn lìa khỏi thân xác, họ sẽ không cảm nhận được sự đau đớn nào. Thay vào đó là sự thanh thản, nhẹ nhõm và giải thoát. Vì chẳng còn bệnh tật dày vò, duy chỉ tâm trạng đau khổ vì luyến tiếc trần gian. Đây cũng có thể lý giải cho hiện tượng người chết vì quá vương vấn cõi dương nên thường về thăm người nhà, báo mộng…. Người Mới Chết Có Về Nhà Không? Linh hồn người mới mất nếu phải đi đầu thai hoặc xuống thẳng địa ngục thì sẽ không được trở về nhà nữa. Nhưng nếu còn ở thân trung ấm thì sẽ lưu luyến người thân, gia đình mà sẽ quay trở về báo mộng với người thân. Riêng đối với những người chết ngoài đường, linh hồn vất vưởng sẽ không thể về nhà. Vì vậy cần làm lễ gọi hồn để dẫn lối họ trở về. Cũng có một số trường hợp chấp niệm với cõi người quá lớn, quá quyến luyến trần gian, qua 49 ngày nhưng vẫn không chịu đi đầu thai. Lúc đó linh hồn họ sẽ đi theo người thân, thường xuyên báo mộng. Họ vẫn chưa chịu chấp nhận rằng mình đã chết thì vẫn cứ lang thang ở nghĩa trang, nếu chết ở ngoài đường sẽ quanh quẩn ở nơi họ mất. Người Cõi Âm Sống Như Thế Nào? Người cõi âm chỉ có thể ngửi thức ăn chứ không thể nào ăn được như chúng ta. Họ cũng chẳng cần phải ngủ đủ 7-8 tiếng một ngày. Họ đi rất nhanh, như cưỡi gió lướt mây chứ không được chậm rãi từng bước. Dưới thế giới âm phủ cũng có sự phân chia ngày và đêm, 4 mùa xuân hạ thu đông. Hình Phạt Sau Khi Chết? Bài mới tại đây Cách Đốt Vía Buôn Bán Giải Đen Dân Kinh Doanh Phải Biết Dù thế giới nào cũng sẽ tồn tại quy củ. Tương tự như luật pháp trần gian, dưới âm phủ cũng sẽ có quy định và xử lý tội lỗi bằng những hình phạt cụ thể. Mọi việc con người làm khi còn sống đều sẽ được ghi chép chi tiết. Tùy vào từng tội mà sẽ có kết luận xử nặng hay nhẹ. Tuy nhiên hình phạt dưới âm gian đáng sợ hơn nhiều so với cõi trần, không chỉ xử 1 lần là xong. Chẳng hạn như việc một người giết 10 người thì pháp luật cũng sẽ chỉ xử tử 1 lần duy nhất. Nhưng ở âm phủ sẽ bị xử tử 10 lần. Bên cạnh đó khi hóa kiếp cũng sẽ bị người khác giết. Thực Hư Chuyện Đầu Thai? Có sinh có tử, luân hồi chuyển kiếp không phải là chuyện gì quá khó giải thích. Sau khi một người chết đi, thực chất linh hồn vẫn tồn tại. Đây được cho là phi vật thể, không thể nào dùng bất cứ phương pháp thực nghiệm nào về thế giới vật chất chúng ta đang sống để lý giải được. Chúng ta chỉ có thể dùng tinh thần để lĩnh hội điều này. Do đó các dạng thức tu hành trong tôn giáo chính là cách để con người tinh luyện tinh thần. Vì chỉ khi tu luyện mới có thể chứng thực được sự sinh tử luân hồi của con người. Chết chưa hẳn là chấm dứt. Sau khi chết đi thực chất con người vẫn còn linh hồn và thần thức. Vậy những linh hồn đó có nhớ người sống không? Tại sao? Chắc chắn là vẫn còn nhớ. Bạn đã nghe truyền thuyết về món canh Mạnh Bà chưa? Theo quan niệm Á Đông, những người sống sót đã phải trải qua một hành trình khổ ải. Từ đó quyết định họ có thể tiếp tục chuyển kiếp hay không. Có thể hóa thành kiếp người trầm luân, hoặc lên thẳng thiên đàng, hoặc cũng có thể bị đày xuống địa ngục chịu nhiều hình phạt. Ai cũng sẽ đi chung một con đường sau khi chết. Đầu tiên vượt qua cánh cửa địa ngục, đi một quãng khá xa đến một dòng sông nhỏ. Tiếp theo, đi đến Cầu Nại Hà. Phái bên kia bờ có tấm bia đá ghi tiền kiếp, kiếp này và kiếp sau của mỗi người. Khi qua cầu, đứng trên bục hương vàng, nhìn lại trần gian lần cuối và chính thức nhập cõi âm. Bên cạnh Vọng Hương Đài có một ngôi làng tên Mạnh Bà. Có một người phụ nữ đứng đó chờ đợi để cho mỗi linh hồn một chén canh Mạnh Bà. Sau khi uống nước canh, mọi thứ sẽ bị ở kiếp này sẽ bị lãng quên. Món canh đó thực sự là nước mắt của cả cuộc đời họ đã sống. Ai sống trên đời cũng phải trải qua nhiều trải qua hỉ nộ ái ố của nhân sinh. Mạnh Bà thu nhặt từng giọt nước mắt đó rồi đun thành canh. Khi họ uống nó, họ quên đi tất cả những đau đớn và hận thù ở cõi trần và bắt đầu luân hồi. Thế nhưng, không phải ai cũng muốn uống vì có những thứ họ không muốn quên. Thay vì uống canh, họ chọn cách nhảy xuống sông Vong Xuyên Hà và chờ đợi một nghìn năm. Trong thời gian đó, họ sẽ nhìn thấy những người thân yêu của mình đi qua cây cầu. Nhưng họ chỉ có thể nhìn mà không thể nói chuyện. Bài mới tại đây Làm Sao Để Biết Mình Có Lộc Buôn Bán? 8 Dấu Hiệu Thu Hút Tài Lộc Một ngàn năm đã trôi qua, nếu nỗi nhớ vẫn chưa nguôi ngoai, bạn có thể quay lại thế giới này và tìm lại người mình yêu nhất kiếp trước. Những người ở thế giới bên kia, tạm an nghỉ trước khi đầu thai. Mọi thứ lại cứ tiếp diễn, chắc chắn sẽ không có ai ở đó mãi mãi và sớm muộn gì cũng sẽ luân hồi. Biểu Hiện Của Người Chết Không Siêu Thoát Theo triết lý nhà Phật cái chết chỉ là kết thúc một cõi sống tạm bợ, tức là chỉ mất đi thân xác chứ phần linh hồn và thần thức vẫn còn đó. 49 ngày sau khi chết là khoảng thời gian đau đớn nhất của đời người. Vong linh người mất vì lưu luyến nên cứ mãi ở bên cạnh người thân. Họ có thể nhìn thấy, lắng nghe và thấu hiểu được những hành động và suy nghĩ của người thân trong gia đình. Chỉ là âm dương cách biệt, người phàm chúng ta không thể nào nhìn thấy được họ. Điều đó làm cho linh hồn người chết đau khổ, luyến tiếc khó lòng mà siêu thoát. Hơn nữa, trong vòng 49 ngày đó cứ 7 ngày lại cúng cho người mất 1 lần hay còn gọi là cúng thất, cúng tuần. Mỗi dịp như thế này gia đình sẽ cúng cơm, tụng kinh siêu độ cho vong hồn. Người mất đều có thể nghe thấy và cảm nhận được hết. Chính vì vậy càng làm cho họ nhớ nhung và không muốn rời đi. Thậm chí những người mất do tai nạn hay tự tử còn kinh khủng hơn, họ bất lực và đau khổ nhìn người thân thương nhớ mình. Do đó trong 49 ngày, gia đình nên thường xuyên đọc kinh hồi hướng cho linh hồn của người mất, làm nhiều điều thiện và tránh sát sanh để tạo phước báu cho vong linh. Theo đó sẽ giúp họ ra đi thanh thản hơn, chấp nhận rời bỏ thế gian. Người Ở Lại Cần Làm Gì Để Giúp Người Đã Mất? Theo quan niệm Phật giáo cho rằng, mọi người đều có thể đầu thai ngay sau khi chết hoặc 49 ngày sau đó. Một khi được tái sinh, họ sẽ quên hết thảy quá khứ. Tuy nhiên vẫn có một số trường hợp linh hồn người chết đột ngột hoặc oan uổng sẽ không chịu đầu thai. Những linh hồn này vẫn cứ lang thang, quanh quẩn bên những người họ yêu thương, bay quanh những người thân yêu của họ, thỉnh thoảng báo mộng. Tuy nhiên, sự sống và cái chết là điều bình thường và không thể tránh khỏi. Chúng ta chỉ có thể nén lại nỗi đau đớn và học cách chấp nhận nó. Những người rời bỏ thế giới này, họ sẽ mãi vấn vương, nhớ nhung người sống nếu chưa được đầu thai chuyển kiếp. Vì vậy, khi có người thân qua đời, gia đình cần cầu nguyện, tạo phước để linh hồn người đã mấy được an ủi, được siêu thoát và tái sinh càng sớm càng tốt. Hãy để cho người chết được yên nghỉ, thanh thản và hóa kiếp thành một kiếp sống khác tốt đẹp hơn. Qua bài viết trên , Tamlinh360 mong rằng quý bạn đọc sẽ không còn quá quan trọng về vấn đề người chết có nhớ người sống không. Suy cho cùng người đi cũng đã đi, người sống vẫn phải tiếp tục sống. Chỉ mong ai sau khi đã sống một đời vất vả, chết đi rồi có thể thong thả uống một chén canh lãng quên và sớm tái kiếp.
Liệu người chết có nhớ người sống không hay chết có phải là hết không sẽ là câu hỏi mà chúng ta sẽ cùng thảo luận ngày hôm nay. Dẫu biết rằng, cõi trần là cõi tạm, nhưng khi nghĩ đến người thân đã mất, kẻ phàm trần vẫn luôn cảm thấp thỏm băn khoăn không biết người chết sẽ đi về đâu?Chết có phải là hết không?Thế giới tâm linh vô cùng rộng lớn khiến chúng ta vô cùng tò mò. Đào sâu vào nghiên cứu toàn cầu này, có vẻ như các nhà khoa học vẫn chưa tìm ra được câu trả lời chính xác. Vậy chết có phải là hết hay không?Lý giải theo khoa họcChết là sự Chấm dứt vĩnh viễn của mọi hoạt động sống như hô hấp, trao đổi chất và sự phân chia các tế giải theo phật giáo Phật giáo quan niệm cái chết chỉ là một sự chuyển tiếp, là một hiện tượng hay biến cố trên dòng tiếp nối liên tục của sự chết có nhớ người sống không? Chết chưa hẳn là chấm dứt, sau khi chết đi thực chất con người ta vẫn còn linh hồn và thần thức. Vậy những linh hồn đó có nhớ người sống hay không? Chắc chắn là vẫn còn nhớ, các bạn đã nghe truyền thuyết về món canh Mạnh Bà chưa?Theo như quan niệm Á Đông, những người sống sót đã phải trải qua một hành trình khổ ải. Từ đó quyết định đến việc họ có thể tiếp tục chuyển kiếp hay không. Có thể hóa thành kiếp người trầm luân, hay là lên thẳng thiên đàng, hoặc cũng có thể bị đày xuống địa ngục chịu nhiều hình phạt. Ai trong chúng ta cũng sẽ đi chung một con đường sau khi chết. Đầu tiên vượt qua cánh cửa địa ngục, đi một quãng đường khá xa đến một dòng sông nhỏ. Tiếp theo sẽ đi đến Cầu Nại Hà. Phái bên kia có tấm bia đá ghi tiền kiếp, kiếp này và kiếp sau của mỗi người. Khi qua cầu, đứng trên bục hương vàng, nhìn lại trần gian lần cuối, sau đó chính thức nhập cõi âm. Bên cạnh Vọng Hương Đài có một ngôi làng nhỏ tên là Mạnh Bà. Sẽ có một người phụ nữ đứng đó chờ đợi để cho mỗi linh hồn một chén canh Mạnh Bà. Sau khi uống nước canh, mọi thứ ở kiếp này sẽ bị lãng quên. Món canh đó chính là nước mắt của cả cuộc đời họ đã sống. Ai sống trên đời cũng phải trải qua nhiều hỉ nộ ái ố của nhân sinh. Mạnh Bà thu nhặt từng giọt nước mắt đó và đun thành canh. Khi uống nó, họ quên đi tất cả những đau đớn và hận thù ở cõi trần và bắt đầu luân nhưng, không phải ai cũng muốn uống bởi sẽ có những thứ họ không muốn quên. Thay vì uống canh, họ chọn cách nhảy xuống sông Vong Xuyên Hà, chờ đợi một nghìn năm. Vào khoảng thời gian đó, họ sẽ nhìn thấy những người thân yêu của mình đi qua cây cầu. Nhưng họ chỉ có thể nhìn mà không thể nói chuyện với người thân của mình. Một ngàn năm đã trôi qua, nếu như nỗi nhớ vẫn chưa nguôi ngoai, bạn có thể quay lại thế giới này, tìm lại người mình yêu nhất kiếp trước. Những người ở thế giới bên kia sẽ tạm an nghỉ trước khi đầu thai. Mọi thứ vẫn tiếp diễn, chắc chắn sẽ không có ai ở đó mãi mãi và sớm muộn gì cũng sẽ luân chết đi về đâu? Theo kinh Phật, con người ta sau khi chết linh hồn sẽ bắt đầu rời khỏi thể xác. Tuy nhiên, lúc này linh hồn vẫn còn quanh ở nhà và bị rơi vào trạng thái tối tăm mù mịt. Đây là giai đoạn thân Trung chết trong thời gian 3 ngày đầu vẫn còn quanh quẩn bên người thân, gia đình của mình. Họ có thể hóa thành con vật nào đó và chạy vào nhà hoặc xuất hiện trong giấc mơ. Cũng chính vì người mất chưa ra đi về miền cực lạc nên ông ta vẫn khuyên con cháu, người thân không được khóc lóc thảm thiết, tránh để vong linh nhìn thấy sẽ buông bỏ không được, linh hồn không siêu đó, người mất sau 3 ngày sẽ là lúc Vong hiểu được mình đã không còn trên cõi đời. Linh hồn sẽ di chuyển tới cầu Nại Hà dưới Địa Phủ. Đây chính là cầu duy nhất dẫn linh hồn người mất đi vào Âm Phủ. Tại đây, vị Hành Sai Sứ Giả sẽ đưa Vong đến Đền Yển Túc để ghi tên và ngồi đợi cùng với rất nhiều Vong khác. Khi đợi đến lượt mình, vị Chiếu Nghiệp Sứ Giả sẽ tiến hành tra sổ sách và luận rõ mọi tội lỗi phúc nghiệp mà bạn đã tạo dựng nơi trần gian. Nếu có chỗ nào không rõ hoặc tìm cách chối cãi, Gương chiếu Nghiệp sẽ ngay lập tức soi rõ để Vong thấu về những gì đã làm, đem lại cho nhân Linh hồn cứ 7 ngày sẽ được gọi đến đối chiều 1 lần, có đến 7 lần tất thảy nên tổng cộng sẽ là 49 ngày. Như vậy, linh hồn của người mất sau 49 ngày vẫn chưa được siêu thoát. Chỉ khi nào tội phúc báo ứng đã rõ ràng, Vong mới được xem xét đưa về 6 cõi Lục Đạo gồm Phật, Tiên, Thần, Nhân, Súc Sanh, Ngạ như quan niệm Phật giáo, người mất sau 100 ngày nếu nghiệp nặng quá nặng sẽ phải trải qua nhiều cửa ngục và bị đày qua các tầng của địa ngục. Còn nếu khi sống làm việc tốt, tích thiện, vong sẽ được thọ sanh về miền cực lạc, chờ đầu thai chuyển kiếp. Thời điểm sau 100 cũng là lúc Vong ra đi mãi mã. Vì vậy, ông bà ta từ xưa đã có tục lệ cúng 100 ngày để tưởng nhớ và tiễn người đã hiện của người chết không siêu thoát Theo triết lý nhà Phật, cái chết chỉ là kết thúc cho một cõi sống tạm bợ, tức là chỉ mất đi thân xác chứ phần linh hồn thì vẫn còn đó. Và 49 ngày sau khi chết là khoảng thời gian đau đớn nhất của đời người. Vong linh người mất bởi vì lưu luyến nên cứ mãi ở bên cạnh người thân. Họ có thể nhìn thấy, lắng nghe, thậm chí là thấu hiểu được những hành động và suy nghĩ của người thân trong gia đình. Chỉ là âm dương cách biệt, người phàm chúng ta không thể nào có thể nhìn thấy được họ. Điều đó làm cho linh hồn người chết đau khổ, luyến tiếc và khó lòng mà siêu thoát. Hơn nữa, trong vòng 49 ngày đó, cứ 7 ngày chúng ta lại cúng cho người mất 1 lần. Mỗi dịp như thế này, gia đình sẽ cúng cơm và tụng kinh siêu độ cho vong hồn. Người mất đều có thể nghe thấy và cảm nhận được tất cả mọi chuyện. Chính vì vậy càng làm cho họ nhớ nhung, không muốn rời đi. Cách người sống giúp người chết siêu thoátTheo quan niệm Phật giáo, mọi người đều có thể đầu thai ngay sau khi chết hoặc 49 ngày sau đó. Một khi được tái sinh, họ sẽ quên hết quá khứ của mình. Tuy nhiên vẫn có một số trường hợp linh hồn người chết đột ngột hoặc chết oan uổng sẽ không chịu đầu thai. Những linh hồn này vẫn cứ thế lang thang, quanh quẩn bên những người họ yêu thương của họ, thỉnh thoảng báo mộng. Tuy nhiên, sự sống và cái chết là điều không thể tránh khỏi. Chúng ta chỉ có thể nén lại nỗi đau đớn và học cách chấp nhận chúng mà thôi. Những người rời bỏ thế giới này, họ sẽ mãi vấn vương, nhớ nhung người sống nếu như chưa được đầu thai chuyển kiếp. Do đó, khi có người thân qua đời, gia đình cần cầu nguyện, tạo phước để linh hồn người mất được an ủi, được siêu thoát và tái sinh càng sớm càng tốt. Hãy để cho người chết được yên nghỉ, thanh thản, để họ hóa kiếp thành một kiếp sống khác tốt đẹp hơn. Với những chia sẻ chi tiết ở bài viết trên, chúng tôi mong rằng thắc mắc người chết có nhớ người sống không đã không còn thực sự quan trọng nữa. Với niềm tin cho một kiếp mới, sau khi về cõi âm, họ sẽ uống một chén canh Mạnh Bà để có thể quên đi quá khứ và nhanh chóng được siêu thoát về nơi khác. Việc níu kéo và mong muốn người thân đã khuất luôn nhớ đến mình thực sự là điều không tốt.
người chết có nhớ người sống không